Những vết nứt trong nền móng Mạc phủ Tokugawa

TRUNG TÂM NGOẠI NGỮ TRÍ NHÂN
Những vết nứt trong nền móng Mạc phủ Tokugawa

Mạc phủ Tokugawa từng như một bức tường thành bất khả xâm phạm của nước Nhật. Nhưng khi bước sang thế kỷ XIX, những vết nứt âm thầm lan rộng: kinh tế khủng hoảng, xã hội rối ren, phương Tây gõ cửa bằng đại bác. Đến năm 1868, bức tường ấy sụp đổ – khép lại một thời đại (1603 – 1868) và mở ra kỷ nguyên mới cho Nhật Bản.

    1. Khủng hoảng trong nước

    Chế độ phong kiến Mạc phủ lạc hậu, bảo thủ: Mạc phủ vẫn duy trì chính sách bế quan tỏa cảng, cô lập đất nước, không tiếp thu khoa học – kĩ thuật phương Tây dẫn đến tình trạng tụt hậu nghiêm trọng. Nhật Bản gần như cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài (trừ Hà Lan và Trung Quốc tại cảng Nagasaki, và một số giao dịch hạn chế với Triều Tiên, Ryukyu). Trong khi phương Tây trải qua Cách mạng Công nghiệp với máy hơi nước, đường sắt và vũ khí hiện đại, Nhật Bản vẫn dậm chân tại chỗ với nền kinh tế nông nghiệp và kỹ thuật thủ công. Sự tụt hậu về công nghệ quân sự thể hiện rõ khi "Những con tàu đen" của Hoa Kỳ đến vào năm 1853, khiến Mạc phủ hoàn toàn bị động.

    Xã hội rối loạn, mâu thuẫn giai cấp gay gắt: Nông dân thì bị bóc lột nặng nề, đói khổ bùng nổ nhiều cuộc nổi dậy. Samurai mất đặc quyền, làm suy yếu chỗ dựa của Mạc phủ, thu nhập giảm gây bất mãn với mạc phủ. Thương nhân tuy giàu lên nhưng không có địa vị chính trị nổi lên mâu thuẫn với trật tự phong kiến. Quyền lực trung ương suy yếu Mạc phủ không kiểm soát được các phiên trấn và các phiên trấn lớn (Satsuma, Chōshū…) trở thành lực lượng đối lập.

Thời Kỳ Edo Và 10 Sự Thật Thú Vị Về Văn Hóa Nhật Bản | SONGHANTOURIST

    Uy tín chính trị của Mạc phủ suy giảm: Không giải quyết được khủng hoảng xã hội, mạc phủ bị xem là lực cản đối với sự phát triển đất nước. Các nhà buôn nước ngoài sử dụng bạc để vơ vét vàng ở Nhật với giá chỉ bằng 1/3 giá quốc tế. Sau đó Nhật Bản phải hạ tỷ giá vàng so với bạc cho bằng với quốc tế, tức cần nhiều bạc hơn để đổi lấy vàng. Nhưng chính điều này lại làm cho đồng nội tệ (bạc/vàng) bị giảm giá, gây ra lạm phát.

    Mặt khác, hàng hóa nước ngoài, với thuế rẻ mạt, tràn vào thị trường Nhật Bản đầu những năm 1860 khiến cho các nhà sản xuất điêu đứng, nhất là lụa và hàng may mặc. Họ bất mãn, ra đường biểu tình, đốt phá các nhà buôn trong thành phố. Họ đổ lỗi cho chính quyền Mạc phủ đã không thể làm gì để bảo vệ người dân trước những vấn nạn mà người nước ngoài gây ra.

    2. Kinh tế suy thoái

    Kinh tế suy thoái do lạm phát và thiên tai làm giảm sức chi tiêu của tầng lớp thượng lưu – những người bảo trợ cho nghệ thuật

    Nông nghiệp lạc hậu mất mùa liên tiếp, kĩ thuật canh tác cũ kĩ, thiên tai thường xuyên. Địa chủ bóc lột nhân dân lao động nặng nề. Sản lượng giảm, nạn đói lan rộng kéo dài, khiến nhân dân bất mãn. Thuế má được thu bằng gạo. Khi nền kinh tế hàng hóa phát triển, giá gạo biến động thất thường khiến thu nhập của Samurai và Mạc phủ bấp bênh. Trong khi nền kinh tế tiền tệ do thương nhân nắm giữ đang phát triển mạnh mẽ, chính quyền vẫn cố gắng duy trì hệ thống phong kiến dựa trên đất đai cũ kỹ, dẫn đến khủng hoảng tài chính triền miên.

    Mạc phủ và lãnh chúa tăng thuế để bù đắp ngân khố, thuế khóa nặng nề khiến nông dân phá sản, bỏ ruộng đất, nổi dậy khắp nơiTài chính Mạc phủ khủng hoảng chi tiêu lớn nhưng nguồn thu giảm, phải vay nợ thương nhân, kinh tế bị lệ thuộc, suy yếu.

Mạc phủ Tokugawa sụp đổ. Thiên hoàng trở lại nắm quyền. – Nippon Kiyoshi

 

    Thương nghiệp phát triển nhưng bị kìm hãm kinh tế hàng hóa phát triển làm lung lay trật tự phong kiến, Mạc phủ không kiểm soát được kinh tế, mất vai trò lãnh đạo. Kinh tế suy thoái làm đời sống nhân dân khốn đốn, tài chính mạc phủ kiệt quệ, khiến mạc phủ mất khả năng điều hành đất nước, đẩy nhanh quá trình sụp đổ.

    3. Hệ quả

    Sự bần cùng hóa của tầng lớp Samurai (Võ sĩ)

    Đây là hệ quả trớ trêu nhất. Samurai là tầng lớp cai trị nhưng lại trở thành nạn nhân lớn nhất của nền kinh tế tiền tệ mà họ không kiểm soát được. Nhiều Samurai cấp thấp lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, phải cầm cố vũ khí, bán tước hiệu hoặc kết hôn với con gái thương nhân để xóa nợ. Biến chuyển: Từ chỗ là lực lượng bảo vệ chế độ, họ trở thành lực lượng bất mãn nhất. Chính những Samurai cấp thấp này (đặc biệt từ các phiên Satsuma và Choshu) sau này đã trở thành nòng cốt lãnh đạo cuộc lật đổ Mạc phủ để dựng lên chính quyền Minh Trị.

Lịch sử và Phong cách sống trong thời kỳ Edo - JVGROUP

    Bùng nổ các cuộc nổi dậy của nông dân và thị dân

    Do gánh nặng thuế khóa (để bù đắp thâm hụt ngân sách của Mạc phủ) và nạn đói liên miên (như nạn đói Tenpo), đời sống người dân cùng cực. Phong trào Ikki (Khởi nghĩa nông dân): Nông dân nổi dậy đập phá kho gạo, tấn công quan lại địa phương để đòi giảm thuế. Phong trào Uchikowashi (Đập phá) Tại các đô thị lớn như Edo và Osaka, người nghèo nổi loạn đập phá nhà cửa của các thương nhân gian ác tích trữ gạo. Các cuộc nổi dậy này làm lung lay tận gốc rễ cơ sở xã hội của chế độ, chứng tỏ Mạc phủ không còn khả năng "trị quốc an dân".

    Sự trỗi dậy của các "Phiên" (Lãnh địa) đối lập

    Mạc phủ suy yếu về kinh tế đồng nghĩa với việc mất khả năng kiểm soát các lãnh chúa (Daimyo) ở xa, đặc biệt là các phiên "Tozama" (những lãnh chúa vốn không thân thiết với gia tộc Tokugawa từ xưa).Tự cường các phiên như Satsuma (ở cực Nam) và Choshu (ở cực Tây) đã tự tiến hành cải cách kinh tế, buôn bán lậu với nước ngoài để tích lũy tài lực và mua vũ khí phương Tây. Họ trở nên mạnh hơn cả chính quyền trung ương và trở thành đầu tàu của phong trào "Tôn Vương Nhương Di" (Tôn sùng Thiên hoàng, đuổi người ngoại quốc), thách thức trực tiếp quyền lực của Shogun.

    Khủng hoảng niềm tin và sự quay lại của quyền lực Thiên Hoàng

    Khi Mạc phủ tỏ ra bất lực trong việc giải quyết khủng hoảng kinh tế và không thể ngăn cản người nước ngoài, tính chính danh của họ bị nghi ngờ. Người dân và trí thức bắt đầu cho rằng Mạc phủ đã mất "Mệnh Trời". Họ quay sang ủng hộ Thiên hoàng (vốn chỉ là bù nhìn suốt hàng trăm năm) như một biểu tượng của sự thống nhất và cứu rỗi quốc gia. Mạc phủ bị cô lập về mặt chính trị, tạo tiền đề cho việc trao trả quyền lực lại cho Thiên hoàng (Đại chính phụng hoàn) vào năm 1867.

Sự sụp đổ của Mạc phủ Tokugawa là minh chứng rõ ràng cho quy luật lịch sử: một chế độ lạc hậu, bảo thủ nếu không tự cải cách sẽ tất yếu bị thay thế. Từ đó, Nhật Bản đã mở ra con đường Duy tân Minh Trị, tạo tiền đề cho sự phát triển vượt bậc trong thời kì cận đại.

Nguồn tài liệu tham khảo:

1. JV Group; Lịch sử và Phong cách sống trong thời kỳ Edo

2. Nippon Kiyoshi; 2019; Mạc phủ Tokugawa sụp đổ. Thiên hoàng trở lại nắm quyền.

Ngày 10 tháng 2 năm 2026, Admin V.

 

Tin liên quan